Phòng livestream thứ tư.
"Đi thôi, về nhà nào!"
Lâm Nhàn lại dắt Bối Bối đi dạo thêm một lát, sau đó vô cùng tự nhiên ngồi tót lên chiếc xe lắc: "Đại Hoàng, quay đầu!"
Bối Bối: ???
Cô bé nhìn Lâm Nhàn to xác như thế mà lại ngồi trên chiếc xe bé tí, trông vừa buồn cười vừa kỳ cục.
Còn Đại Hoàng thì như biến thành con trâu cày, cam chịu ngậm lấy dây dắt, kéo Lâm Nhàn đi về, bóng lưng trông càng thêm mỏng manh tội nghiệp.
"Đồ xấu xa... Chú nặng thế kia, không tự đi bộ được à?"
Bối Bối tức tối giậm chân bình bịch, cảm thấy Đại Hoàng thật đáng thương.
"Không mau bám theo, lát nữa ngỗng to tới là không ai bảo kê cháu đâu đấy."
Chỉ một câu của Lâm Nhàn đã lập tức nắn gân được Bối Bối, cô bé đành ngoan ngoãn lẽo đẽo theo sau.
【Không ngờ thiên địch của công chúa nhỏ Bối Bối lại là con ngỗng trắng to đùng, ha ha ha!】
【Cười xỉu, Anh chàng buông xuôi ngồi xe lắc mà không thấy cấn chút nào, thậm chí trông còn có vẻ chill chill là sao nhỉ?】
【Hình như vừa kích hoạt được cảm xúc hiếm có của tiểu ma vương Bối Bối — lòng đồng cảm, đối tượng: một chú chó!】
【Đại tiểu thư còn chẳng thèm thương bố mình, thế mà lại đi xót xa cho Đại Hoàng, chắc là vì cả hai đều bị Lâm Nhàn bóc lột hả?】
【...】
Cả hai im lặng suốt dọc đường về nhà.
Lâm Nhàn bước xuống khỏi xe lắc, tháo dây dắt cho Đại Hoàng: "Tự đi chơi đi, đừng có chạy ra ngoài đấy!"
Bối Bối đưa bắp ngô cho Lâm Nhàn rồi chạy tót đi tìm Đại Hoàng.
"Đại Hoàng!"
Bối Bối xoa đầu Đại Hoàng, thì thầm: "Tên xấu xa kia có phải hay bắt nạt mày lắm không? Lần này theo tao về nhà đi..."
Đại Hoàng nghiêng đầu, thè lưỡi thở "hộc hộc" nhìn Bối Bối, chẳng biết có hiểu gì không nhưng cái đuôi thì vẫy tít mù.
"Đợi đến nhà tao rồi, tao sẽ không bắt mày kéo xe đâu, còn mua cho mày thật nhiều thịt này, rồi cả hải sản, trái cây, sữa, sô-cô-la nữa..."
"Mày chỉ đường cho tao được không, dẫn tao ra khỏi làng rồi bắt xe về nhà... Nhưng mà, tao lại không có tiền."
Bối Bối liệt kê một tràng những món mình thích ăn, càng nghĩ càng thấy Đại Hoàng và mình đúng là cùng chung cảnh ngộ.
【Bộ phim "Công chúa gặp nạn và chú chó trung thành" chính thức lên sóng! Tập 1: Chúng ta đều có một tương lai tươi sáng!】
【Quả này là đang tìm cách lôi kéo đại tướng phe địch rồi! Anh chàng buông xuôi mau ra đây! Đại Hoàng sắp bị công chúa nhỏ dụ dỗ đi mất rồi!】
【Mới thấy thế nào là chiều hư, Bối Bối mà cho Đại Hoàng ăn kiểu đó thật thì chẳng mấy chốc nó chầu ông vải mất thôi.】
【Bối Bối và Đại Hoàng nhanh chóng thiết lập tình đồng chí, nguyên nhân: Cùng nhau chống lại "thế lực hắc ám" họ Lâm!】
【...】
"Lầm bầm cái gì đấy, qua đây ăn ngô đi, quá giờ là nhịn đấy nhé."
Lâm Nhàn thấy Bối Bối cứ ngồi xổm lầm bầm to nhỏ bên cạnh Đại Hoàng liền cất tiếng gọi.
"Tới đây!"
Nếu là trước kia, Bối Bối chắc chắn sẽ vùng vằng một lát hoặc mặc cả kỳ kèo.
Nhưng sau vài bài học nhớ đời, Bối Bối cũng đã ngoan ngoãn hơn, vội vàng chạy lại.
"Nếm thử bắp ngô tự tay cháu bẻ đi, mắt nhìn của cháu tốt đấy, ăn khá ngon."
Lâm Nhàn cầm một bắp lên, gặm ngon lành.
Lần đầu tiên được khen, Bối Bối ngẩn người ra một lúc, nhưng cảm giác cũng khá là thích thú.
Bối Bối cạy hai hạt ăn thử, cảm thấy cũng bình thường, nhưng nghĩ đến việc đây là do tự tay mình bẻ, hình như... cũng không tệ lắm.Gặm được vài miếng, Bối Bối bỗng nhớ ra chuyện gì đó: "Cháu lấy cho Đại Hoàng một bắp đây!"
"Ngồi xuống, ngồi xuống ngay!"
Lâm Nhàn nghiêm mặt, gõ gõ xuống bàn: "Lớp học nhỏ của thầy Lâm bắt đầu rồi đây!"
Bối Bối nhíu mày khựng lại, ngơ ngác không hiểu chuyện gì.
"Nghe cho kỹ này, dù chó có thông minh đến đâu, hiểu tiếng người thế nào đi nữa, thì bản chất nó vẫn cứ là chó!"
"Nó không giống con người chúng ta, không phải cháu ăn được cái gì là nó cũng ăn được cái đó. Cho ăn bậy bạ là hại chết nó đấy, rõ chưa?"
Lâm Nhàn phải "lên lớp" cho Bối Bối một bài trước, chỉ sợ cô bé mang đồ đi cho ăn linh tinh thật. Dù sao thì Đại Hoàng bây giờ cũng đâu có coi Bối Bối là người ngoài nữa.
"Cháu... cháu đâu có biết! Cháu không định hại Đại Hoàng mà!"
Bối Bối bị thái độ phổ cập kiến thức nghiêm túc đột ngột của Lâm Nhàn làm cho giật mình: "Nó... nó không ăn được ngô hả chú?"
"Ngô thì ăn được, nhưng có mấy thứ khác thì tuyệt đối không!"
Lâm Nhàn toét miệng cười: "Cháu đừng có cho ăn linh tinh là được."
Bối Bối nghẹn cục tức ngang ngực, suýt thì sặc, cạn lời trợn trắng mắt lườm hắn một cái rõ dài.
【Vãi chưởng! Anh chàng buông xuôi nói nghe dọa người thế, làm tôi cũng tưởng chó không được ăn ngô chứ!】
【Ăn ngô thì không sao, nhưng mấy thứ như sô-cô-la mà Bối Bối nhắc lúc nãy thì tuyệt đối không được đâu, ngộ độc như chơi đấy!】
【Quan điểm của anh chàng buông xuôi chuẩn đét. Nhiều người cứ gọi chó mèo là "con cưng", gọi riết rồi coi như con đẻ thật luôn, nhưng bản chất nó vẫn cứ là chó thôi.】
【Ha ha ha, pha trợn mắt này thần thái ghê! Khoảnh khắc cạn lời của công chúa Bối Bối +1】
【...】
Bối Bối gặm xong nửa bắp ngô, bụng dạ đã được lót chút đồ ăn nên cả người cũng tỉnh táo, phấn chấn hơn hẳn.
Thấy Lâm Nhàn ra sân mở livestream, Bối Bối cũng đi loanh quanh trong sân, đầu óc bắt đầu nhảy số liên tục.
Không được, không thể cứ ngồi im chịu trận thế này mãi được.
Nhưng cái làng này hẻo lánh quá, cô bé hoàn toàn mù tịt đường ra.
Muốn thoát khỏi sự khống chế của tên đại ác ma này, bắt buộc phải đến nơi đông người, để người khác trị hắn.
Trong đầu Bối Bối lóe lên một ý tưởng — vào thành phố!
Ở phía bên kia.
Lâm Nhàn đang tán gẫu với người xem thì lại thấy một bình luận trả phí hiện lên.
"...Dương..." đã tặng Tinh thần rực rỡ x10.
"...Dương...": Anh chàng buông xuôi ơi, tôi thích một cô gái, nhưng rủ thế nào cô ấy cũng không chịu đi chơi, là sao thế nhỉ?
"Ông phí tiền tặng cái quà này rồi. Rủ không được thì ông tự soi gương lại đi, không được nữa thì ra nhìn lại con xe của mình, thế là tự hiểu ngay chứ gì."
Lâm Nhàn lắc đầu, cảm thấy mình trả lời câu này cũng hơi thừa.
"...Dương...": Bản thân tôi khá là ưu tú, ngoại hình cũng ngang ngửa mấy anh minh tinh ấy chứ, nên mới nghĩ mãi không thông.
"Ờ... thế thì chắc là bạn nữ kia hơi tự ti rồi, cảm thấy bản thân không xứng với ông nên không dám đi gặp đấy."
Thấy gã nói vậy, Lâm Nhàn lập tức "đổi văn".
"...Dương...": Nhưng tôi nhắn tin cô ấy cũng không thèm rep, thế là sao nhỉ?
"Thì vẫn là do cô ấy quá coi trọng ông thôi, sợ nói sai gì đó không hay nên đang phải vắt óc suy nghĩ xem nên trả lời thế nào đấy."
Lâm Nhàn chém gió tiếp: "Còn nếu cô ấy đi bêu xấu ông với người ngoài, chứng tỏ cô ấy thích ông, sợ có người khác cướp mất ông đấy."
"Ông nhất định phải kiên trì, cứ tin tưởng bản thân mình là tuyệt vời nhất, kiểu gì cũng có kết quả thôi."
Nói xong, hắn liền cúp luôn kết nối trò chuyện.
【Ảo thật đấy, không chịu gặp mặt, không rep tin nhắn, nói xấu sau lưng... hóa ra đều là biểu hiện của việc thích người ta đúng không?】
【Tôi cũng từng gặp kiểu này rồi, cuối cùng cô ấy còn phát cho tôi cái thẻ người tốt, chắc là cảm thấy không xứng với tôi đây mà.】【Nghe lời anh chàng buông xuôi thì xác định kiếp này ế bằng thực lực rồi, anh chàng buông xuôi đúng là quá hiểu phụ nữ luôn!】
【Ông chủ hồ đồ rồi, lấy tiền tặng quà đổi thành lì xì, mỗi tối trước khi ngủ gửi cho cô ấy một cái, còn hiệu quả hơn là đi hỏi anh chàng buông xuôi nhiều!】
【...】
"Người dùng 74154441" đã tặng Du thuyền sang trọng x1
"Người dùng 74154441": Streamer ơi, tôi bị người ta lừa mất 800 tệ, đòi kiểu gì cũng không được, tức chết đi mất!!!
"Thời buổi này con nợ mới là bố thiên hạ, đòi nợ khó thật đấy. Đưa tôi một nghìn, tôi đảm bảo đòi lại được cho!"
Lâm Nhàn vừa cười vừa nói, ngay lập tức đã thấy tin nhắn riêng báo có tiền chuyển đến.
"Người dùng 74154441": Trông cậy cả vào anh đấy, anh chàng buông xuôi! Tôi đòi mấy năm nay rồi mà không được.
"Anh chàng buông xuôi": Cứ để đấy tôi lo, tám trăm đúng không, đòi lại cho ông rồi đây.
Lâm Nhàn ấn nhận 1000 tệ trước, sau đó chuyển ngược lại cho vị cư dân mạng kia 800 tệ.
"Người dùng 74154441": Vãi chưởng! Anh chàng buông xuôi mãi đỉnh! Mới có nửa phút đã đòi lại được rồi! Đỉnh vãi!
"Bình tĩnh bình tĩnh, ai còn nhu cầu đòi nợ nữa thì cứ liên hệ tôi nhé, có điều phí dịch vụ hơi cao tí thôi."
Lâm Nhàn thản nhiên xua tay, cuối cùng cũng hiểu vì sao thời nay lại lắm kẻ lừa đảo đến thế.
【Không phải là đưa thật cho anh chàng buông xuôi một nghìn tệ phí dịch vụ đấy chứ? Bỏ ra một nghìn để thu về tám trăm? Thế mà cũng cảm ơn rối rít được à?】
【Ông bạn đòi nợ ơi nhắn tin riêng cho tôi cái, không có ý gì đâu, tôi chỉ là thích kết bạn với những người thật thà như ông thôi.】
【Lỗ rồi ông anh ơi, ông đưa tôi 900 tệ, tôi đòi lại cho ông trong vòng vài giây luôn.】
【Đại ca à, nghe em khuyên một câu, sau này tiền nong cứ đưa người nhà giữ hộ đi, ngàn vạn lần đừng tự cầm nữa.】
【...】
Lâm Nhàn tán gẫu với cư dân mạng thêm mười mấy phút, Bối Bối mới chậm rãi đi tới.
"Chú Lâm ơi, cháu muốn ăn vặt, chú dẫn cháu vào thành phố mua đồ ăn được không ạ? Cháu sẽ bảo bố trả lại tiền cho chú."
Bối Bối lễ phép hỏi.
Trẻ con mà tự dưng im re, mười mươi là đang ủ mưu bày trò.
"Ồ? Cháu chỉ muốn mua đồ ăn thôi sao?"
Lâm Nhàn thấy Bối Bối đột nhiên ngoan ngoãn, lễ phép như vậy, lúc nãy cũng không hề quấy khóc, liền cảm thấy có gì đó sai sai.



